Lão quỷ Gia Cát nghiêm túc nói ra tất cả những gì lão biết về người thừa kế của Lỗ Ban hai trăm năm trước có tên là Y Bại.

Điều này khiến tôi không tin nổi, quai hàm suýt chút nữa rớt ra khỏi mặt. Cái khỉ gì thế này, không phải họ Dương sao?

Lão quỷ Gia Cát thấy phản ứng của tôi, nghi hoặc hỏi:

- Hửm? Cậu lại làm sao vậy, cậu biết người đó à?

Tôi lắc đầu như cái trống lắc:

- Không biết không biết, có phải hay không, tôi chỉ là bối rối, đây là tên người hả? Sao nghe lạ thế...

Lão quỷ Gia Cát đáp:

- Lạ sao? Ha ha, thế cậu nói xem tên Gia Cát Khổng Minh này của ta có lạ không? Thực ra cũng rất bình thường, bởi vì chúng đều là nghệ danh...

Tôi choáng váng một hồi, thật là mang đẳng cấp lên một tầng cao mới, nghệ danh ư?

- Y Bại. Ta không biết tên gốc. Vào thời điểm đó, hắn ta đã được coi là một nhân vật rất lợi hại. Thiên Thư Lỗ Ban của hắn không hoàn toàn chính thống, mà là những kẻ không đứng đắn đã lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác trong Yếm Thăng Sư. Nhưng người đàn ông này cực kỳ thông minh, tính tình cương nghị, lúc đó còn cho rằng mình là bất khả chiến bại trong thiên hạ, mãi đến sau này nghe nói đã thua khi so tài với người khác và thậm chí thua liên tiếp mấy lần, trong cơn thịnh nộ hắn liền đổi tên thành Y Bại, bảo khi nào có thể đánh bại người đó sẽ đổi tên thành Y Thăng, nhưng đáng tiếc, suốt cuộc đời này, hắn không thể đánh bại kẻ đó dù nửa trận...

Sau khi lão quỷ Gia Cát dứt lời, trong lòng tôi chợt hiểu ra, Y Thăng Thăng, hóa ra cái tên này lại xuất phát từ nguồn gốc như vậy, nói thế thì, chẳng lẽ Y Thăng đúng thật là con trai của Y Bại hoặc con cháu?

Tuy nhiên, xét từ khía cạnh tuổi tác thì khả năng là con trai là khó xảy ra. Vị Y Bại kia đã là người của hơn hai trăm năm trước rồi, trừ phi ông ta có khả năng sống hai trăm tuổi, đương nhiên cũng có thể, vấn đề chính là nếu ông ta hai trăm tuổi, còn có khả năng sinh con sao?

Còn Y Thăng trông cũng xấp xỉ tôi, trừ khi hắn có thuật dưỡng nhan, trên thực tế hắn đã là một ông già 80 hoặc 90 tuổi rồi, đó có khả năng là con trai của Y Bại

Tôi bối rối một lúc, mơ hồ lắc đầu, mặc kệ hắn là con trai hay cháu trai đi, tóm lại thì manh mối đều đã có, bây giờ lão quỷ Gia Cát rõ ràng vẫn miễn cưỡng nói ra sự thật, giả bộ như chưa từng nhìn thấy Phi Đao Trảm Tiên, nhưng cũng không quan trọng, dù sao nếu tìm đến Dương Trần, Phi Đao Trảm Tiên ắt nhiên sẽ có.

- Lão ca, tôi còn có một câu hỏi cuối cùng. Nếu năm đó Y Bại đã được mệnh danh là thiên hạ vô song, vậy người mà đã đánh bại Y Bại, rốt cuộc là ai ?

Tôi hỏi ra vấn đề, nhưng lão quỷ Gia Cát lại cười ha hả, ánh mắt có thâm ý nhìn tôi nói:

- Người đó, là Hàn Lập.

Hàn Lập? !

Tôi suýt nữa đã ngồi bệt trên đất, đây là Hàn Lập nào vậy? Là Hàn gia của chúng tôi, hay là…....

Lão quỷ Gia Cát lại phớt lờ phản ứng của tôi, nói tiếp:

- Lần này thì cậu không còn câu hỏi nào nữa chứ? Ta đã nói hết những gì nên nói rồi, và những gì có thể nói ta cũng đã nói. Nhóc con à, vấn đề tìm gương luân hồi đành giao cho cậu vậy, ta chết rồi, nên không xen vào với cậu được. Ầy, đó là thế giới của những người trẻ tuổi, nhớ kỹ đây, nếu tìm được Phí Đao Trảm Tiên, cậu sẽ không sử dụng nó được nữa, phải thuyết phục truyền nhân của Lỗ Ban mới được, chỉ là kết quả như thế nào thì phải xem vận may của cậu. E hèm, gì nhỉ? Ta còn có việc cuối cùng nữa…...

- Ông nói đi, có chuyện gì?

Ta vội nói, lượng thông tin của Gia Cát lão ma này quá nhiều, hiện tại tôi đều đang mong chờ chút manh mối mới trong những gì lão nói.

Hắn chỉ xuống đất nói:

--Sau này đừng quên đốt hai mỹ nữ này cho ta...

Tôi cứng họng:

- Yên tâm đi, nếu mọi chuyện suôn sẻ, tôi sẽ lại đốt sói cái xuống cho...

Khi con sói nghe thấy lời này, nó ngẩng đầu lên và rên rỉ với tôi, như thể nó muốn nói: Ngươi mà quên thì liệu…....

Chuyến đi này cuối cùng cũng diễn ra suôn sẻ, tôi và Tiểu Bạch mau chóng đứng dậy, đốt hết những thứ còn sót lại, đồ cúng cũng bày biện hết cả, sau đó chúng tôi liền xuống núi.

Trên đường quay về, trong lòng tôi vui sướng cực kỳ, khi vừa lên núi, tên Kha Nam đó đã nói gì nhỉ? Mọi sự không nên làm, âm sát nhật, đều là không chính xác, bây giờ thì thế nào, không chỉ mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp, mà cả gốc gác của cha con Y Thăng cũng đã được “đào” ra rồi, đúng là một mùa bội thu

Tôi xem thời gian vẫn còn rất sớm, trong lòng thầm tính toán, đợi đến khi quay về tôi sẽ tranh thủ thời gian đến ga tàu và mua vé sớm. Tối nay đi ngay thì tôi sẽ ở nhà Dương Thần vào thời điểm này. Đã lâu lắm rồi, tôi đoán là tu luyện Thiên Thư Lỗ Ban của cậu ấy cũng hẳn tiến bộ rất nhiều, đến lúc đó thì mang theo Phi Đao Trảm Tiên, hừ hừ, Phúc Duyên Trai, lần này các ngươi lại có đối thủ nhiều hơn một đối thủ rồi...

Khi tôi suy tính đến đây thì trước mặt tôi đã đến con dốc xuống núi, đó là một sườn núi, sau khi rẽ dốc, tôi có thể thấy đường cái dưới núi, Tiểu Bạch vừa thò đầu nhìn xuống vừa nói với tôi:

- Anh họ, theo anh liệu Kha Nam có đợi chúng ta ở đấy không? Anh ta không thể chuồn mất lần nữa phải không?

Tôi suy nghĩ một lúc rồi đáp:

- Không đâu, chắc hẳn lần trước anh ta có tạm thời có việc nên mới đi. Nhưng người ta cũng cấp dưới làm việc vặt thôi, không phải loại nhân viên nhàn hạ như chúng ta. Nếu rời đi thế cũng không còn cách nào khác, quan sát kĩ rồi hẵng nói... …

Nói một hồi, chúng tôi đã qua được con dốc, định đi tiếp xuống núi thì đột nhiên nghe thấy một vài tiếng gào khóc quái lạ vọng từ khe núi phía trước, không giống tiếng người.

Hình như, là sói tru. Nhưng lắng nghe kỹ, lại có pha lẫn với những âm thanh rất kỳ quái, hơn nữa tiếng sói tru cũng rất thảm thiết, rất kinh khủng, hình như...

Đang vùng vẫy trong đau đớn? !

- Không được rồi, mau đi thôi …

Tim tôi đánh thịch, biết đã xảy ra chuyện, lập tức cùng Tiểu Bạch chạy về phía trước, hai ba bước lao nhanh xuống sườn núi, đứng dưới một gốc cây to, từ trên cao thế này quan sát một lượt. Ngay tức khắc hít sâu một hơi.

Phía bên dưới xuất hiện một vài con cương thi gớm ghiếc, di chuyển rề rà chậm chạp! Chúng đang tập trung lại với nhau, phát ra những tiếng gầm rợn người, đồng thời còn có từng đợt tiếng kêu thảm thiết phát ra từ phía dưới chúng.

Cương thi trong ngôi mộ lớn đã thực sự chạy ra rồi.

Tôi lập tức nhớ đến con sói kia đã bị cương thi cắn chết. Tôi nhìn kỹ lại thì thấy lũ cương thi đang xé xác một con sói xám to lớn, không ngừng móc nội tạng của con sói ra và kéo nát máu thịt cho vào miệng nhai ngấu nghiến, hệt như một con ác quỷ đã bị đói hàng trăm năm.

Nhưng đây cũng thật sự là vậy mà, chúng quả thực đã đói hàng trăm năm rồi, nhưng hiện ra để kiếm ăn một cách trắng trợn như thế này rõ ràng là điềm báo sắp có chuyện, bây giờ là ăn động vật, cho đến khi trong núi không còn đồ ăn nữa thì bước tiếp theo là xuống núi ăn thịt người.

Ngoài ra, tôi còn nhớ rằng cương thi trong lăng mộ lớn đó trên một ngàn con, trước mắt chỉ có một vài con, và tất cả đều là tay không tấc sắt. Rất dễ nhận thấy đám cương thi nô lệ ở tầng trên của lăng mộ là cấp bậc tương đối thấp, nếu để đám cương thi chiến binh kia ra đây, thế thì đó không còn là một vụ ăn thịt con người đơn giản nữa, không khéo có thể biến thành một thảm họa cho thế giới.

Trong nháy mắt, tiếng sói tru dần dần yếu đi, mấy con cương thi giãn ra, lại nhìn xuống, mặt đất bê bết máu của con sói, xác thịt ngổn ngang, chia năm xẻ bảy, thảm thương không nỡ nhìn.

Có vẻ như chúng còn muốn tiếp tục kiếm ăn.

Tôi nhíu mày thật chặt, xem ra đây cũng là một vấn đề cấp bách.

Tôi chau mày nhìn chằm chằm vào lũ cương thi, bất thình lình, có tiếng gọi kỳ lạ từ hướng khác, hai chúng tôi vội chạy đến liền thấy một vài cương thi cũng đã xuất hiện ở đó, không, nói chính xác là một con cương thi. Trong tay nó đang tóm một con thỏ đang run rẩy, há cái miệng khủng khiếp và hung hăng cắn một phát vào cổ con thỏ.

Bên cạnh lại có một vài cương thi khác chạy đến. Thấy không thể lấy được con thỏ, chúng liền xé xác con cương thi trước đấy. Hai con nắm lấy một cánh tay cùng dùng lực xé toạc cánh tay của cương thi đó. Mỗi con lấy một nửa, nhai răng rắc răng rắc...

Tưởng chừng cảnh này chỉ là phim ảnh về zombie của Mỹ, tôi xem mà ghê tởm từng cơn, trong lòng khó chịu nói không nên lời, thấy lũ cương thi đó không ngừng cắn xé, vì chút miếng ăn mà đã bắt đầu chém giết lẫn nhau.

Đột nhiên, từ phía sau truyền đến một giọng nói trầm thấp khàn khàn.

- Ngươi thấy rồi sao, đây chính là hiện trạng của bọn ta.

Tôi chợt quay đầu lại, lại bắt gặp Thường thợ săn đang đứng đó, trông ông ấy vẫn như xưa, chỉ là ánh mắt nhìn đăm đăm vào đám cương thi đang cấu xé nhau dưới sườn núi, toát ra nét buồn bã bất lực.

- Sao lại có thể như thế này? Lúc trước chẳng phải chờ đợi ngàn năm trong ngôi mộ cổ, lẽ nào, không đợi nổi nữa?

Tôi hỏi.

Ông ấy trầm mặc một hồi lâu, mới chậm rãi trả lời:

- Cậu nói đúng. Thật ra, nếu vượt qua được năm nay, bọn chúng sẽ khôi phục lại bình thường. Nhưng mà, tình hình bây giờ đã khác trước rồi, ta chỉ muốn giữ lại ngôi lăng tẩm này, giữ lại những anh em đã cùng theo vào sinh ra tử với ta, nhưng...

- Thế nào?

- Hôm nay âm sát nhật, mấy tháng sau sẽ là âm sát nguyệt. Chuyện này không có gì nhưng năm nay lại là năm âm sát hiếm có trong hàng trăm năm. Khi nào ngày đó tới, tam tai cũng sẽ đến, hoặc có lẽ đó chính là ngày diệt vong của chúng ta. Tất nhiên, cũng nói không chừng là tận thế của thế giới này, nhưng ta không hề muốn như thế này, ta chỉ muốn...

Thường thợ săn nheo mắt, trên khuôn mặt xấu xí khẽ co giật, nhìn lũ cương thi hoành hành không kiêng nể gì trong núi, chậm rãi nói:

- Ta chỉ muốn, giải thoát...

- Tam Sát, giải thoát …

Tôi lẩm bẩm lặp lại câu này, mặc dù những gì ông ấy nói chỉ là hời hợt bâng quơ, nhưng trong lòng tôi lại như có một tảng đá lớn đè nặng.

 

8.84593 sec| 2430.188 kb